Vườn Cau Quê Ngoại [2]

 

*   *   *

 

 

Quê hương

Tặng Phương Triều

 

Một thuở bình minh, tuổi dịu hiền

Tôi như sống giữa mộng thần tiên

Vườn xanh, ao biếc, ngày thơ ấu

Buộc chặt hồn tôi mảnh đất thiêng.

 

Tàu chuối, tàu cau phơi bóng mát

Cam sành, chanh giấy rợp bờ mương

Tháng năm, mùa mận, chim xa đến

Say lịm trong xoài chín ngát hương.

 

Cỏ dại, rau hoang trải khắp vườn

Chén cơm gạo mới ngát quê hương

Nuôi tôi lớn giữa trời thôn dã

Lúa phủ ruộng đồng, bắp rợp nương.

 

Nhà tôi bên cạnh dòng sông nhỏ

Say ngắm buồm trăng, mộng hải hà

Từ thuở xa nào đồng vọng lại

Từng đêm câu chuyện lũ ma da.

 

Vây bọc quanh vườn cây dứa gai

Um tùm đan võng sợi dây mây

Cây da rũ bóng ma tiền sử

Đàn quạ kêu đêm, cú rúc dài.

 

Hàng cây vông đỏ bên bờ rạch

Lớn mạnh cùng ngưòi mến đất quê

Sáng rực đầy cành hoa nở rộ

Cùng chim tu hú báo xuân về.

 

Yêu quá, cây sao cạnh bến đò!

Nhớ ơi cô gái tóc thơm tho!

Sang sông bao kẻ còn lưu luyến

Theo nhịp chèo đưa ngát giọng hò.

 

Êm ái làm sao trưa tĩnh mịch!

Hòa theo nhịp võng điệu ca dao

Em thơ thiếp giữa lời ru mẹ

Tắm mát hồn dân tộc thuở nào.

 

Ơi, câu Vọng Cổ anh hàng xóm!

Văng vẳng đêm khuya điệu trữ tình

Cô gái nhà bên thêm thổn thức

Nhìn trăng rung động cặp mi xinh.

 

Tháng sáu em về ăn ốc gạo

Nấu canh có hến rải chân cồn

Cũng vừa tháng bảy bầy le, nhạn

Bỏ bãi phù sa đi viễn phương.

 

Tháng chạp, lúa thơm vừa kết gié

Khắp cây vú sữa, trái căng tròn

Em về lặt lá cành mai cỗi

Là lúc rau cần điểm tượt non.

 

Thời buổi thanh bình sao ngắn ngủi

Giữa cơn nội chiến bỏ quê nhà

Người đi thành bóng chim tăm cá

Trong chuyện vu vơ các cụ già.

 

Những bước đi hoang dẫu đã chồn

Chưa dừng trước ngưỡng cửa hoàng hôn

Theo oan hồn những đêm mưa bão

Lẽo đẽo tìm về nẻo tịch thôn.

 

Ai biết đường đời chia vạn nhánh

Nhánh nào cũng đẩy bước tha hương

Oan khiên mở nhánh trong giờ chót

Tháo chạy lên tàu ra đại dương.

 

Người con đất mẹ thành thi sĩ

Từ lúc lục bình trôi bốn phương

Thơ có trăm đường, trăm ngả rẽ

Thổ ngơi bền vững một yêu thương.

Quê ấy dẫu xây trăm ngục thất

Nghìn lăng miếu hoặc vạn am mây

Đất còn thấm thịt xương tiên tổ

Châm bón hoa mầu, đẹp cỏ cây.

Nuôi vững niềm tin ngày trở lại

Dẫu tàn thân thế, nát văn chương

Nên trong đợt khói nhang chiêu niệm

Sáng mãi hồn quê, bóng ruộng vườn.

 

*   *   *

 

 

Giấc mộng cố hương

Tặng Việt Dương Nhân

 

Rồi giữa cõi chiêm bao em thấy lại

Bao mảnh đời lồng lộng sáng trong gương

Khung gương nhỏ hiện từng bầu cảnh giới

Tuổi ấu thơ, thời mới biết yêu thương.

 

Em trở lại bên bóng đèn trứng vịt

Một đêm hè, miền bưng trủng ruộng quê

Trên mái lá, thâu canh mưa rả rít

Em đợi ai vàm sông cái quay về.

 

Dù mới tuổi mười ba, tim sớm đập

Nhịp trữ tình theo Hồn Bướm Mơ Tiên

Theo Đôi Bạn, rượu nhiệm mầu em nhắp

Thực và hư, nhịp cầu nhỏ nối liền.

 

Đây ảng nước có vài bông cau rụng

Mây trắng chìm dưới đáy nước trong veo

Ơi ảng nước, đã bao lần soi bóng

Một nụ cười, khóe mắt nắng vui reo.

 

Em đã gặp giữa trùng trùng giấc mộng

Cuộc hẹn hò ân ái dưới cây rơm

Tràn lạc thú xác thân, triều nhựa sống

Trong cuộc tình, em tuôn nhựa cây thơm.

 

Đây rảnh nước len trong lùm cỏ sắc

Trôi miệt mài, kéo ước vọng đi xa

Ơi thuở ấy, em muốn lên cõi Bắc

Ngắm hoa đào, nghe tiếng hót sơn ca.

 

Và đây bóng ngọc lan bên cửa sổ

Bóng hoàng lan tỏa mát cuối sân nhà

Hai mùi hương trộn vào mùa hoa rộ

Báo tin vui: người khách đến từ xa.

 

Người viễn khách lại về miền Đất Đỏ

Giữa một ngày mộc lan nở trắng hoa

Em đã mất một thiên đường từ đó

Để chiều chiều ra ngõ ngóng phương xa.

 

Gì nữa đó? Đây này cây trứng cá

Bóng đong đưa vườn ký ức long lanh

Trái mọng chín mời lũ chim xa lạ

Nguời biệt tăm, em bỏ cảnh quê xanh.

 

Rồi có những chiêm bao về bất chợt

Em thăm quê bên hàng giậu xương rồng

Cổng khép kín, trời nổi cơn gió lốc

Con mèo mun lượn bóng dưới trăng trong.

 

Em thấy lại một chiều ra cửa biển

Mảng phù sa trong nước mặn rờn xanh

Em không khóc, lòng rã rời từng phiến

Ơi, phiến nào cũng  nồng đậm thâm tình.

 

Hạnh phúc nào chưa bừng men chín đỏ

Rụng âm thầm trong giá ngắt đêm sương

Cố thổ ấy từng nuôi cây bé nhỏ

Dẫu hoa hèn, trái đắng vẫn thân thương.

 

Mảnh tân bồi, bao cuộc tình sướng khổ

Vẫn ngọt ngào, vẫn thân ái, bao dung

Em bỏ đất bởi bị dồn tuyệt lộ

Lời ca dao, câu Vọng Cổ ngân buồn.

 

Có thể lắm, mộng tình cờ đôi lúc

Hiện lên từng mảnh vụn chốn quê hương

Cõi lòng em thêm buồn như bông cúc

Khi lạc loài, mất đóm lửa trong sương.

 

*   *   *

 

 

Nhịp chày đôi

Tặng Dư Thị Diễm Buồn

 

Chim bay về núi, ngày chưa cạn

Nắng luyến ngậm ngùi mái tịch thôn

Giã gạo trông theo triều ánh sáng

Cám mù tỏa nhẹ bóng hoàng hôn.

 

Ơi, chàng niên thiếu, xuân mười tám!

Háo hức nhìn đời rộn mến thương

Bắp thịt gồng theo từng nhịp giã

Da đồng ửng đỏ lửa tà dương.

 

Nàng tuổi mười lăm, trăng đẹp tròn

Nhìn đời như ngắm bánh thơm ngon

Dẻo dai, uyển chuyển vờn thân rắn

Chày giã đều tay, bóng chập chờn.

 

Cùng giã chày đôi, mộng lứa đôi

Cắc cum  hai tiếng mạnh chen lơi

Tình Yêu  hai tiếng hòa theo nhịp

Mắt lặng nhìn nhau, nói vạn lời.

 

Gạo lức thô dầy dần tróc cám

Cám vàng gợi cát chốn vàm khơi

Gạo dần rạng ngọc trong lòng cối

Thoáng ngát mùi hương của đất trời.

 

Tĩnh mịch vọng dòn dã nhịp hai

Chày em hạ xuống nện chiều phai

Chày anh chổi dậy, tay vươn thẳng

Trớn mạnh bừng sinh lực tuyệt vời!

 

Nhà em ở tận vàm sông nhỏ

Đồng rộng sau vườn trải quạnh hiu

Văng vẳng tù và tru bóng xế

Bãi lầy, le, nhạn, vịt kêu chiều.

 

Tuần trước, anh xay lúa miệt mài

Mình trần, ánh đuốc lửa hồng soi

Gạo rơi, trấu vãi rào mưa đổ

Mắt cáo, liềm trăng lạnh lẽo cài.

 

Xế nay, hai đứa cùng giã gạo

Xong hết cối này, anh phải đi

Thui thủi một mình em suốt tối

Chừng nghe tim vọng nhịp chày đôi.

 

Gạo mới trên sàn thật dễ thương

Nồi cơm đãi khách sẽ bay hương

Mân mê vốc gạo, em liên tưởng

Trắng nuột hàm răng anh loáng gương.

 

Nước ngập tràn sông, trăng đã lên

Lòng em mở quạt gió bưng biền

Thấm dần rung động tình yêu mới

Trộn mạch cảm hoài đất tổ tiên.

 

*   *   *

 

 

Chắc Băng 1945,

miền đất phèn chua

Kính tặng anh Xuân Vũ

 

Gió chướng lao xao đã dậy mùa

Thổi về cuộc đất thấm phèn chua

Rừng tràm tịch mịch, bông tràm trắng

Rụng xuống hồn buồn trong nắng trưa.

 

Ơi, lá tràm ngâm cho nước đỏ

Khi dòng kinh rạch lắng phù sa

Cỏ năng, cỏ lác xanh đồng ruộng

Lúa cấy cầm hơi: đợt nắng tà.

 

Nước đổ về thôn làng quạnh quẽ

Ngược dòng Sóc Thổ, ngược kinh đào

Băng đồng, may gặp U Minh Thượng

Vượn hú hoàng hôn, khơi vết đau.

 

Mịt mùng sơn dã, lau chen sậy

Dòng đỏ, dòng đen, nước trộn nhau

Xin hỏi Tả Ao, thầy địa lý

Rồng thiêng ẩn bóng tận nơi nào?

 

Đồng chua, nước mặn dài theo biển

Mắm rạp để tràm xanh tốt tươi

Ơi, chú Triều Châu chăm bón rẫy

Giật mình, ngoảnh lại, hết xuân rồi.

 

Khoai lang dẫu béo bùi từng củ

Mía biến đường om ngọt cốm chuồi

Rau cải tuy xanh tình đất nước

Mà hồn vẫn vọng tiếng xa khơi.

 

Có ai ước lượng đường chim bay?

Xin gửi cho tôi những tháng ngày

Gửi những lá thư, chồng sách cũ

Cõi lòng khỏi biến đất lì chai.

 

Hỡi ơi, giữa thổ ngơi chìm khuất

Hồn mặn trùng dương, xanh núi non

Chùng bước thương hồ, thu phận nhỏ

Vùi trong bưng lán tuổi trăng tròn.

 

*   *   *

 

 

Sông nắng sông mưa

Tặng Phổ Đức

 

Chảy giữa hồn tôi bao nhánh sông

Triền bờ, lúa chín ngát hương đồng

Cành gie mặt nước, cò phơi cánh

Bóng vút lên cao loáng nắng hồng.

 

Ruộng ngút mắt nhìn, sông tít tắp

Mơ hồ nghe vọng tiếng mang mang

Mục đồng nghé ngọ kêu văng vẳng

Trải mỏng hồn quê khắp xóm làng.

 

Mùa nắng nước trong, mùa cá rói

Từ nguồn về hội cá lòng tong

Tiếng chày quết bánh phồng đầu xóm

Vỗ trống mừng xuân những tấm lòng

 

Nhìn triều sóng nối trên sông cái

Hoa tím lục bình, ai nhớ chăng?

Gợi khách thương hồ xa sóng nước

Đêm mơ buồm gió, nhớ chèo trăng.

 

Đêm tạnh, ngọn bần đom đóm đậu

Lập lòe đèn lửa xuồng câu tôm

Chờ trăng lồng ngọn cau đuôi phụng

Ai gửi về câu Vọng Cổ buồn?

 

Mùa mưa nước đục trôi ra biển

Mùa cá mè vinh cũng trở về

Ai đó mơ thăm làng viếng rẫy

Yêu canh nấu ngót ngọt hương quê.

 

Tạnh trời, sông cạn, lườn phơi nắng

Cò diệc, chằng bè  nhớ bãi cồn

Hẹn lũ nhạn sen về nhập bọn

Tiếng oang oác rộn bóng hoàng hôn.

 

Hến cồn ốc gạo thêm mập tròn

Xoài voi, xoài cát trái thơm ngon

Tháng năm, tháng sáu mưa chen nắng

Mận ngọt vườn ai nhớ ổi giòn.

 

Cầu sắt nối hai bờ sông rộng

Cầu tre, cầu khỉ nối ngòi khe

Có người trưa nắng ra cầu ván

Nhớ một cô nàng nón lá che.

 

Tôi cũng như người yêu nước ngọt

Tâm tình len mặt đất tân bồi

Phù sa từ tận nguồn xa thẳm

Theo sóng ra vàm, tuôn biển khơi.

 

Đêm đêm, đèn thắp vui câu chuyện

Năm nhánh Tiền Giang, mấy bến phà

Chợt rợn trên từng dòng nước cuốn

Tiếng gầm Hà Bá vọng bao la.

 

Để yêu thêm kẻ khai hoang cũ

Đào kinh, xẻ rạch, mở sông ngòi

Đem phèn chua tháo ra sông biển

Tưới mát đất lành qua vịnh doi.

 

Nắng cháy mưa dầm, châu thổ ơi!

Hết trong tới đục, nhớ muôn đời

Lòng tôi căng mạch xuân lai láng

Vẫn ứa triền miên, tuôn khắp nơi.

 

Ôi sóng Tiền Giang, nước Cửu Long

Có tuôn dào dạt mạch muôn lòng

Theo chân hạt bụi qua muôn bến

Nối kết thênh thang những tấm lòng?

 

Hạt bụi luôn tâm niệm trở về

Nằm trên đất cũ, giữa lòng quê

Tắm mưa sưởi nắng khung trời cũ

Nghe rạch sông văng vẳng hẹn thề.

 

*   *   *

 

 

Tình gửi sông dài

Kính tặng anh chị Phạm Thăng

 

Chín rồng, chín nhánh sông dài

Nao nao con nước tuôn ngoài Biển Đông

Triều lên sóng vỗ phập phồng

Đưa nguồn dào dạt vào lòng Việt Nam

Tạnh trời ửng sáng màu lam

Sóng nguôi xao xuyến, mở vàm thênh thang

Trùng trùng cây mắm bạt ngàn

Rừng tràm nước đỏ lan tràn khơi xa

Ai nhìn ngấn nước phù sa

Mà không tuởng niệm thiết tha bao người?

Trèo non, vượt suối, băng đồi

Khai hoang đất mới, rộng trời Quê Nam

Dọn lau, đốt sậy, đốn tràm

Đẩy lui cây đước, nung than cội nhành

Thổ ngơi mầu mỡ sẵn dành

Xanh ngời biển lặng, mát lành ao sông.

 

Ven sông lúa mọc tràn đồng

Nuôi bao thế hệ giống dòng ấm no

Đêm đêm thoảng giọng ai hò

Yêu người quăng lưới, đặt nò, câu tôm

Yêu mùa gạo mới ngon cơm

Trắng phau hạt nếp, bùi thơm xôi vò

Đãi người một bữa mắm kho

Cá đồng, muối biển ướp cho mặn mà

Cho thêm sâu sắc tình nhà

Gắn liền bao lớp ông bà cháu con.

 

Trải bao tai biến dập dồn

Vàm khơi giông bão, bãi cồn tang thương

Xa sông, từ bỏ quê hương

Người ra xứ lạ, phố phường mênh mông

Vắng xa tiếng gọi Chín Rồng

Vắng xa mạch đất nâu hồng phù sa

Dấn mình bao chặng hải hà

Mắt chong đêm trắng, canh gà im hơi.

Ra đi tìm một chân trời

Còn nghe đồng vọng bao lời xa xăm

Nhớ sao đêm sáng trăng rằm

Mùi hương lúa quyện mùi trầm thoảng đưa

Tàn cau trộn bóng tàn dừa

Dong chơi thuyền nhỏ, chèo đưa nhịp nhàng

Mờ dư ảnh, tắt dư vang

Phôi pha giấc mộng điểm trang cuộc đời.

 

Nhưng xin tai lắng hỡi người!

Sóng luôn thao thức vang lời chín sông

Triều pha dòng đục dòng trong

Thênh thang mỗi nhánh, mỗi dòng láng lai

Còn bao thế hệ nối dài

Còn người giữ đất, còn hoài lửa thiêng

Dù nay quạnh quẽ thánh hiền

Còn trang sấm ký dành riêng bao người

Chín sông: rồng ngủ chờ thời

Một ngày linh hiển tuyệt vời bay cao.

 

*   *   *

 

 

Trên sông Cổ Chiên

Tặng Lâm Hảo Dũng

 

Mái chèo khuấy nước trên sông lặng

Hay khuấy động ngàn mây trắng phau?

Êm êm thuyền lướt trong sương mỏng

Tưởng lướt trong trời quê thuở nào.

 

Bãi sậy bờ lau phơi trắng bông

Bờ xa, lò gạch nắng nung hồng

Bóng soi bao thuở dòng năm tháng

Mờ tỏ theo con nước lớn ròng.

 

Ơi, dãy cồn bần nằm gối giấc

Dưới trời đầm ấm buổi thanh bình

Đợi chờ một bóng buồm mang lại

Câu chuyện thần tiên có chúng mình.

 

Ơi, lò rèn nép bên rìa sóng

Có thấy buồn giăng lưới tịch thôn?

Tiếng búa tháng ngày khua tịch mịch

Vọng dòn buổi sáng, nện hoàng hôn.

 

Thuyền ghé vườn cau, thăm bến dừa

Chuyến về ghé lại khúc quanh xưa

Trên dòng ký ức muôn hình bóng

Khỏa lớp sương mù, thắp nắng trưa.

 

Quán vắng trên vàm rạch cũ ơi!

Đêm đêm leo lét ánh sao trời

Ngọn đèn khí đá soi lành lạnh

Xao xác ba canh tiếng nói cười.

 

Bè gỗ xa giang đầu tít tắp

Chiếc sào chống nhẹ, lướt phăng phăng

Đỏ hồng ánh lửa, đêm neo lại

Thả mộng ao nhà, cá đớp trăng.

 

Châu thổ, vòng tay âu yếm đón

Tôi về uống nước ngọt sông xuân

Vàm khơi dẫu gửi bao âm vọng

Tâm tưởng dần im sóng hải tần.

 

*   *   *

 

 

Quê hương tìm lại

Tặng chị Hoàng Hương Trang

 

Mơ trở lại thiên đường bé nhỏ

Bụi lãng quên vùi ngõ tương lai

Mùa trăng cũ, bóng hiên dài

Chiêm bao lẩn quất cảm hoài đêm đêm.

 

Về đây nhé, bên thềm sương lạnh

Bỡ ngỡ như ảo ảnh tượng hình

Mái nhà nhợt ánh bình minh

Vườn xao xuyến rụng mộng xanh thuở nào.

Nằm ngủ duới trời cao lồng lộng

Trưa úa vàng rợn bóng tịch liêu

Thương ai tựa cửa bao chiều

Mỏi mòn chờ đợi hắt hiu bao ngày.

Đường truớc mặt dặm dài nắng hạn

Đường trải qua lảng vảng bóng ma

Về đây, ác mộng phôi pha

Bỗng dưng ta lại gặp ta thuở nào.

Khóm trúc cũ dạt dào sương lạnh

Mảnh ao xưa hiu quạnh chồi sen

Dòng sông trước ngõ, con thuyền

Cây đa, bến cũ đã quên người về.

 

Thôi, xin tiễn cơn mê buổi trước

Ta về trong đất nước mến yêu

Trải bao tai biến dập dìu

Còn trong dâu bể ít nhiều phôi phai.

Dù cánh cửa Thiên Thai khép chặt

Những cơ đồ, thành quách suy vong

Còn chăng chỉ một tấm lòng

Nụ cười thuở trước sáng trong đất trời.

 

*   *   *

 

 

Lối vào trang sách

Tặng Phan Ni Tấn

 

Thuở nào trải một mùa xuân

Trên từng trang sách, trên từng bước đi

Hỏi người đã viết những gì

Trong cơn gió bụi kinh kỳ mênh mông?

 

Nghìn sau giai thoại vẫn hồng

Người sau còn đọc tấm lòng chép ra

Ngọn đèn, xấp giấy, tách trà

Nâng niu từng bóng ngày qua dịu dàng.

 

Từng trang sách cũ, từng trang

Giữ thơm một giấc mơ màng cố hương

Gửi lòng ra khắp muôn phuơng

Từng chương sách mới, từng chương đậm tình.

 

Nghe chuông giục bước đăng trình

Nghe chim đưa ánh bình minh trở về

Mực còn tươi thắm hồn quê

Hình sông dáng núi câu thề nhớ chăng?

 

Ra đi, bạn có nhủ rằng:

Ao người trong mát sao bằng ao ta?

Điêu linh một cõi sơn hà

Bóng đêm khi cuối canh gà phải tan...

 

Tạ từ lòng thắp nén nhang

Chuyện xưa sống lại trên hàng mực trôi

Từng dòng lệ, từng nụ cười

Lòng ta, ý bạn quê người gặp nhau.

 

*   *   *

 

 

Vườn cau  quê ngoại

Tặng Lê Quang Xuân

 

Đêm qua vườn ngoại tàu cau rụng

Vàng ố loang từng bẹ lá khô

Mo xám quắt queo bao cữ nắng

Hồn xanh phai lạt giữa mơ hồ.

 

Thềm vắng, xế nay ngồi vót chổi

Ngoại đưa cần mẫn chiếc dao dâu

Chừng nghe tiếng chổi khua sàn sạt

Quét rụng niềm vui tự thuở đầu.

 

Sống lá từng tàu cau chuốt mỏng

Dẻo mềm lạt buộc chổi tinh khôi

Ngoại từ xanh tóc nay đầu bạc

Vót chổi bao năm một chỗ ngồi.

 

Đêm qua bão rớt, bông cau rụng

Mai mốt buồng cau thưa trái non

Vững mạnh nọc trầu bên mé nước

Dài giây, tủa rễ, lá xanh rờn.

 

Nắng tắt, hiên ngoài se sắt lạnh

Gió chiều quét sạch lớp mây giăng

Ngoại đưa đẩy chổi trên sân vắng

Quét lá, làm sao quét ánh trăng ?

 

Làm sao quét nỗi buồn giăng mắc?

Đèn lửa đêm dài chong hắt hiu

Cau sấy ba canh, than cháy đỏ

Làm sao hong ráo lệ bao chiều?

 

Vườn cau quê ngoại thời niên thiếu

Ươm giữa hồn thơ nét đẹp buồn

Ký ức tháng ngày rung bóng lá

Thơm hương cau tỏa dưới trăng sương.

 

Vườn cau hòa tiếng tim châu thổ

Dựng mộ bia sau mái miếu đường

Có bóng ma người bao thuở trước

Suốt đời bám riết đất quê hương.

 

*   *   *

 

Viếng Phương Vân Am

 

Một buổi tôi về thăm tịch mạc

Lần theo triền giốc Phương Vân Am

Ơi, Troyes có đợi mong hè muộn

Thắp nắng cho trời rực sắc lam?

 

Từ Estissac chuyến xe qua

Đồi núi xanh trong buổi xế tà

Dõi mắt chân mây tìm bóng khói

Gợi hình ảnh cuối lãng quên xa.

 

Yêu nguồn sống đượm màu cây cỏ

Hôn đóa hồng, nâng khóm huệ thơm

Sư trụ trì ân cần nhủ khách:

Khoan về phố thị lúc hoàng hôn.

 

Ở lại, người ơi, hồn hãy đắm

Giữa hồi chuông vọng tiếng xa xăm

Bữa cơm chay gợi rằm xưa cũ

Và ánh trăng xuân sáng chỗ nằm.

 

Bông mào gà nở trên đồng thắm

Đợi sắc hoa quỳ trải ngút xa

Xuân ngắn nhưng dài thêm mộng ước

Ta về tắm mát lại ao ta.

 

Lá húng, tần ô, cải ngọt ơi !

Vườn rau gợi nhớ một phương trời

Ơi mầm nhân ái, ơi quê mẹ !

Biết có còn xanh với cuộc đời ?

 

*   *   *

 

 

Về Mulhouse đọc Kinh Thiền Quán

Kính tặng hương hồn chị Trần thị Tuệ Mai

 

Đưa tiễn người về một giỏ rau

Dăm ba quyển sách, bìa tươi màu

Bức tranh mộc bản thơm mùi mực

Và chút niềm vui suốt chuyến tàu.

 

Ơi, Troyes sao hiếm ngày hanh nắng?

Áo  trắng phơi sào trong gió trưa

Mưa thấm rẫy xanh, hè đến muộn

Êm đềm trải mộng thuở xa xưa.

 

Rau cải bén dần mạch đất mới

Bao người viếng trại, nhớ quê hương

Mượn hình, mượn bóng nơi xa lạ

Thắp lại niềm tin trong khói sương.

 

Tách trà ở đó thơm Thiền vị

Cho kẻ miệt mài ngồi chép kinh

Cho kẻ cần cù in sách báo

Không cho nguời lạc bước đăng trình.

 

Tới tỉnh Chaumont còn ngoảnh lại

Mơ về đồi rợp cỏ tươi non

Belfort chiều muộn, buồn xa vắng

Gió lạnh len qua ngưỡng cửa hồn.

Tàu ghé, lòng người dường chết lặng

Giữa lòng đô thị, máy inh tai

Chập chùng ám ảnh bao đêm trắng

Hút bóng mùa xuân bao tháng dài

Về đây đọc lại Kinh Thiền Quán

Êm ái phai dần những vết thương

Tôi sẽ vươn vai, tôi đứng dậy

Thôi nhìn ái ngại quãng đau thương.

Vạn vật và tôi cùng có mặt

Trùng trùng duyên khởi, nhiệm mầu thay!

Ngoài trong, tất cả cao lời hát

Chúc tụng cho nhau, sáng cuộc đời.

Tôi nắm phút giây trong hiện tại

Xua ngoài tâm tưởng áng mây trôi

Thắp lên hiện hữu, tôi quay lại

Nhìn cõi tồn sinh ngát nụ cười.

 

*   *   *

 

 

Cho em mùa hạ

 

Dặm dài phơi nắng mật ong

Em vui theo lũ sen hồng rực quê

Ao sâu, nước mát gánh về

Tắm chi, em để hương thề thoảng bay

Cau trầu thương tráp nhớ khay

Anh xa mùa cưới, nhớ người vóc thon

Nhớ mi rung cánh bướm non

Mềm tay phẩy quạt, xinh tròn đôi vai

Sáng hàm răng, cong nét mày

Thướt tha áo lụa lối dài trăng sao.

 

Nhà em ở tận gò cao

Vông đồng trước ngõ, soan đào trong sân

Tháng tư, mùa hạ đến gần

Hoa chanh nhoẻn nụ, rau cần xanh ao.

Cho em mùa hạ nắng đào

Mít xoài chín ngọt, hương cau dịu lành

Bốn bề rẫy biếc, nương xanh

Chiều oi nồng ngọt bát canh rau giền

Cho em mùa hạ ngoan hiền

Bóng cây tỏa mát đường lên cổng chùa

Tháng năm về hái ổi chua

Lối qua, em lỡ bỏ bùa cho ai...

Cho em tháng hạ ngày dài

Sông xa nước ngập, ngọt lời ca dao

Ngời sương móc, mát mưa rào

Lúa khoai lớp lớp, cỏ lau trùng trùng

Cho em mùa hạ riêng chung

Con ve say nhạc, cái ong say tình.

 

Nhớ nhung từng thoáng rợn mình

Dậy khơi trí tưởng bóng hình xa xăm

Ngoan ngoan vỗ giấc đêm rằm

Nửa khuya trở giấc, quanh mình ngập trăng.

 

*   *   *

 

 

Như bình minh trở lại

 

Theo bình minh trở lại

Em về thăm cố hương

Ao trong nhìn suốt đáy

Hàng ổi sáng đơm sương.

 

Hoa vông đồng nở đỏ

Mùa chim sẻ liên hoan

Chào nắng vàng đầu ngõ

Bông điệp nhắn bông trang.

 

Như con cò mé nước

Anh yêu dòng sông xưa

Yêu truyền kỳ thuở trước

Chuyện Nàng Út rẫy dưa.

 

Đây thổ ngơi lộng gió

Ruộng trũng chen ruộng gò

Sông chia quê đây đó

Cầu chưa thay chuyến đò.

 

Nhà anh,giậu xương rồng

Nhà em, rào dâm bụt

Bên này, bên kia sông

La đà ru bóng trúc.

 

Lá chầm dụm hai mái

Rạch phù sa lượn quanh

Đất quanh gò thoai thoải

Bãi dừa nước rợp xanh.

 

Lúa thơm mùa nắng mới

Đồng rộn rã tiếng cười

Đón khách phương xa tới

Hạt cơm chín ngọt bùi.

 

Mời em qua hái ổi

Ngắm giàn mướp trổ bông

Uống tô trà xanh khói

Kể câu chuyện rạch sông.

 

Em hứa em sẽ qua

Khi trăng rằm mở hội

Chòi chăn vịt ruộng xa

Lời hẹn hò đợi tối...

 

Mẹ kho lứa cá đối

Mướp ngọt nồi canh suông

Bữa cơm chiều mãi đợi

Em đi biền biệt luôn.

 

Thêm lần em về đây

Bên thềm mai hé nụ

Gió quạt lòng hây hây

Anh say niềm vui cũ.

 

Xuân hồng nối xuân trắng

Xuân nào xuân đôi mươi?

Đời theo sông thầm lặng

Con nước miệt mài trôi.

 

Đêm dài, nhang tắt lửa

Thương sông từng ngăn chia

Ơi mùa xuân đôi lứa

Lạnh buồn như sao khuya!

 

*   *   *

 

 

Trở về

Tặng chị Nguyễn Thị Ngọc Dung

 

Theo chim rẽ quạt tôi về

Một vùng ruộng trũng nối đê ruộng gò

Ngọt bùi củ ấu, củ co

Mặn mà ơi dĩa cá kho thuở nào!

 

Ơi, vườn thơm ngát hương cau!

Sân phơi vạt nắng, xôn xao chim mùa

Cô thôn vẳng tiếng gà trưa

Sủa trăng tiếng chó vu vơ cuối làng.

Mạch đời trôi chậm mênh mang

Chân mây, phố thị âm vang tắt rồi

Tôi về soi lại bóng tôi

Trong gương ao thẳm, dưới trời nắng hanh.

Ra đi là chuyện cũng đành

Trở về, giấc mộng chưa thành, thế thôi !

 

*   *   *

 

Chiều xuân

Tặng Nguyễn Ngọc Ngạn

 

Rồi những chiều xuân khi nắng phai

Bên kia đồng vọng tiếng ngân dài

Nhạc thời niên thiếu, hồn xưa cũ

Tôi thả hồn theo cánh én bay.

 

Tôi mở lòng vang theo tiếng chuông

Ngỡ ôm mộng đẹp, níu thiên đường

Để hồn chiều cũ vừa tan giấc

Bóng tối trở về theo áng sương.

 

Tôi tưởng chừng trong vệt nắng phai

Mênh mông lắng đọng bóng u hoài

Nhìn sau dáng núi xanh màu khói

Còn vọng về tôi tiếng bước ai.

 

Thôi, bóng chiều xuân rồi cũng tan

Cũng như bao ánh sáng huy hoàng

Lòng ai như nấm mồ xanh cỏ

Khép nép thu mình cuối nghĩa trang.

 

Mong mỏi bừng lên khúc nhạc thiều

Tràn về xua đuổi bóng cô liêu

Để cho đóm lửa trong tro lạnh

Cháy rực ấm hồn xanh vết rêu.

 

Còn lại vầng trăng sáng quạnh hiu

Và bao hình ảnh dẹp bao chiều

Và bao trái mộng âm thầm rụng

Theo bước chân về cõi tịch liêu.